Trang 13 trong tổng số 15 về chiều, và những vách núi vàng sậm lại dưới ánh tà.
Bách nhấn phanh. Anh trải sơ đồ lên vô lăng. Bây giờ Bách có thể chắc chắn rằng mình đã bị lạc đường. Anh dò số trên điện thoại và bấm cầu may. Tiếng rít vô vọng nổi lên chói tai. Tất nhiên, điện thoại của Bách đã không còn mọt vạch sóng từ cách đây vài chục cây số.
Anh không thể nhớ nổi kể từ lúc rời khỏi thị trấn, lần cuối cùng anh còn nhìn thấy chiếc xe Jeep của tay Mạnh là ở quãng nào. Bách quan sát chiếc bản đồ. Trên con đường ven núi rất dài này, có một lối rẽ, và lối rẽ đó sẽ dẫn đến Trại Hoa Đỏ. Bách miết ngón tay lên lớp giấy, có một vật khá to tô màu đen ở cạnh khúc ngoặt. Nó có vẻ như một pho tượng và là vật đánh dấu dễ tìm kiếm. Tuy nhiên, suốt quãng đường vừa rồi, anh chưa hề nhìn thấy vật này.
Chiều hôm qua, Sương đã đưa cho anh tấm bản đồ, một tờ giấy in khổ A3 kiểu phô tô hàng loạt theo một bản vẽ sơ sài. Lúc ấy Bách đang ngồi ăn trưa cùng các đồng nghiệp trong quán và Sương gọi cho anh.
- Anh Bách, nhìn thấy thằng em mà không mời ăn trưa?
- Mày đang ở đây đấy?
Tức thị Bách nhìn thấy Sương bước vào phòng, tay vẫn áp điện thoại vào tai và cười khoe hàm răng đen xỉn. Hắn tự tiện kéo ghế ngồi và tự giới thiệu. Tay Mạnh chuyển cho Sương môt vại bia lớn và cụng li vẻ thân thiết, rồi cả hai cười ha hả như đã quen biết nhau từ lâu lắm.Thái độ đó làm Bách rất khó chịu. Anh giữ nguyên vẻ lạnh lùng.
- Mày đến đây có việc gì?
- Em đi ngang qua đây, tình cờ nhìn thấy xe của anh nên rẽ vào, đoán là anh đang ngồi ăn trong quán.
- Mày theo dõi tao hay sao mà nhớ cả biển số xe của tao thế. - Bách đùa nhưng không mặt không cười.
- Đâu có, ai dám theo dõi các sếp phòng hình sự. Em vừa chợt nhớ ra cài giấy mời đã gửi anh hôm nọ.
- Tao vứt đi rồi. - Trong khoảnh khắc, Bách buột miệng hết sức thật thà.
Sương có vẻ chạnh lòng. Lần đầu tiên Bách thấy cái mặt trơ tráo của hắn xị ra. Hắn nói dỗi.
- Anh làm thằng em tự ái đấy. Tại sao anh lại vứt giấy mời của em đi.
- Vì tao thấy nó chẳng liên quan gì đến tao cả. Mà có vẻ cái lễ khánh thành ấy ở rất xa, tao bao nhiêu việc đi làm sao được.
- Thôi nào. - Sương nhếch miệng cười - Chỉ ngốn mất của ông anh hai ngày cuối tuần thôi mà. Sếp em rất quý mến và trân trọng anh, nên mới nhắn em phải thuyết phục anh có mặt cho bằng được.
Nhắc đến Lưu, Bách tỏ vẻ quan tâm.
- Anh ta nói thế thật à?
- Tất nhiên. Việc đưa giấy mời cho anh là ý nguyện của sếp.
- Mời đi đâu thế? - Mạnh đặt vại bia xuống bàn, không nén nổi tò mò.
- À thế này. - Sương có vẻ mừng rỡ - Bên công ty bọn em vừa mới xây dựng một trang trại, thực ra nó là sở hữu của sếp nhưng em cũng có một cổ phần nho nhỏ trong đó, nên em rất hân hạnh nếu chiều thứ sáu này các quý anh bớt chút thời gian đến tham dự lễ khánh thành.
- Cảm ơn lời mời của cậu. - Bình trả lời xã giao.
- Không, đây là em mời thật lòng. - Sương móc túi áo vét ra một xấp giấy mời. Hẳn chuyển cho từng người trên bàn ăn bằng hai tay. - Các anh chỉ việc khởi hành từ chiều thứ sáu và sau khi dự lễ khánh thành xong sẽ vềthành phố vào ngày hôm sau. Xe cộ để thằng em lo hết.
Mạnh nghiên cứu kỹ bốn mặt của tờ giấy, miệng lẩm bẩm.
- Mẹ, bọn nhà giàu lắm tiền giờ xây trang trại ở khắp nơi để làm đỏm. Thằng em rể tao cũng mới có một cái cách đây hai chục cây, toàn ao mương gà qué, bẩn thỉu đến phát tởm lên.
- Ồ không, đây là một trang trại độc nhất vô nhị. Các quý anh có thể tìm thấy mọi thứ ở nơi biệt lập với thế giới bên ngoài này. - Sương toét miệng cười, khuôn mặt cố làm vẻ bí ẩn đầy hứa hẹn.
- Cám ơn cậu, nhưng chúng tôi bận lắm, cuối tuần cũng ngập đầu lên. Để khi khác vậy. - Bình lịch sự đáp. Anh lùa tay lên đỉnh đầu để chùm tóc cứu tinh rủ xuống đúng chỗ của nó.
- Xem naog, nhưng dám bỏ tiền xây trang trại ở khu vực hoang vu, khỉ ho cò gáy này thì cũng bản lĩnh đấy. Chơi trội như thế chắc cũng phải có nhiều trò hấp dẫn. - Mạnh nhìn gã Sương dò xét.
- Đúng rồi. -Sương cuống quýt. - Anh Bách thử thuyết phục mọi người xem. Xả hơi cuối tuần mà, tội tình gì mà phải làm cả ngày thứ bảy.
Từ nãy đến giờ Bách tập trung vào đĩa cơm. Anh muốn kết thúc nhanh bữa trưa để đứng lên. Cái màn kịch vụng về của thằng Sương càng lúc càng làm anh khó chịu. Và giờ thì anh có quyền nghi ngờ rằng Sương đã theo dõi anh để rình đúng lúc có mặt đông đủ các đồng nghiệp của Bách mới tung ra chiêu làm thân quen thuộc. Hắn luôn cố gắng thân thiết với bất cứ ai có lợi cho công việc và có vẻ một gã cảnh sát cứng nhắc như Bách không giúp được gì nhiều cho hắn.
- Cậu thử thuyết phục mọi người xem. Tôi chịu. - Bách tỏ ra dửng dưng.
- Các anh thấy thế nào. - Sương nói vẻ chờ đợi. - Em sẽ cho xe đón vào chiều thứ sáu và nếu gấp quá, các anh có thể quay về vào sáng ngày thứ bảy.
- Vụ này được đấy. - Mạnh phấn khởi. - Giỏi thì phòng mình rủ thêm cả người đẹp "Băng Băng" đi nữa.
- Các anh đồng ý hết rồi nhé? - Sương liếc nhìn Bách chờ đợi.
- Đồng ý. - Mạnh giơ cao vại bia. - Đi chơi bời hú hí chứ đi cày đâu mà không đồng ý.
Và Mạnh trịnh trọng tuyên bố.
- Ý Mạnh là ý Chúa. Nhưng cậu không cần phải cho xe đóm chúng tôi. Anh em đều có xe cả.
Thằng Sương quả là giỏi thuyết phục. Nhìn ráng chiều đã làm sẫm cả con đường ven núi và những nhành cỏ dại lơ thơ phun ra từ khe đá, Bách không ngớt lời nguyền rủa gã. Anh châm một điếu thuốc. Con đường từ thị trấn đến đây chỉ có hai khúc rẽ. Bách nhắm mắt cố nhớ lại. Qua đến khúc rẽ thứ hai, anh vẫn còn nhìn thấy chiếc xe Jeep sơn xanh lốm đốm của Mạnh vượt lên trước. Như vậy nghĩa là chỗ ngoặt có pho tượng màu đen tô đậm trong bản đồ đã xuất hiện ở trên quãng đường vừa rồi và chiếc xe của Mạnh đã rẽ vào đó. Còn Bách, có thể do lơ đãng nên đã bỏ qua mà không hay biết. Anh nổ máy và quay đầu trở lại. Lần này Bách đi thật chậm để không bỏ qua chỗ ngoặt một lần nữa.
Lúc khởi hành từ thành phố, Bình và Giang ngồi trên xe của Bách, còn xe kia chỉ có Quyết và Mạnh. Quãng ba giờ chiều, họ dừng lại thị trấn để ăn trưa. Bình và Giang nói đùa rằng trên đường đi, suýt tý nữa Bách đã đưa họ về nhà bằng con đường nhanh nhất là trèo lên nóc tủ. Khi rời khỏi quáncơm, Bách giả đò dỗi và nổ máy xe chạy trước, để mặc hai người đồng nghiệp đi cùng trên chiếc Jeep xanh. Những người kia đã quen với tính khí thất thường của Bách trong suốt thời gian vừa rồi nên từ cửa xe đằng sau thỉnh thoảng họ còn thò tay ra vẫy. Kỳ thực, phải ngồi chung với bất kỳ ai trên suốt chặng đường dài dằng dặc đều khiến Bách cảm thấy ngột ngạt.
Kể từ buổi chiều muộn hôm đóm anh luôn bị ám ảnh bởi câu hỏi: Kẻ đó là ai trong số những con người naỳ? Hắn đi lại, nói năng, ăn uống và hít thở bầu không khí chung với tất cả những người khác, nhưng ủ kín trong đầu những ý nghĩ bẩn thỉu. Hắn chưa xuất đầu lộ diện, nhưng anh sẽ tìm ra kẻ đó, mặc dù biết rằng đôi khi tìm một tên tội phạm trong số tám chục triệu dân còn dễ dàng hơn một trong số những kẻ ở ngay sát nách mình.
Những hạt nước to đùng rơi lộp bộp lên mặt kính trước xe và đồng thời tiếng ầm ì xa xa báo hiệu một cơn mưa rào đang ập tới. Bách bật cần gạt. Màu sắc nhợt nhạt của bầu trời trước cơn bão rừng khiến anh thấy người gai lạnh. Bách vơ bừa một chiếc băng cassette trong cốp nhỏ và bật nút play. Tiếng saxophone réo rắt và kề sau quãng dạo là giọng Khánh Ly não nề" Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi. Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt. Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt. Rọi suốt trăm năm một cõi đi về". Bách thấy ngực trái quặn lên. Anh vội vàng nhấn Stop.
Hầu hết băng cassette để trên xe đều là của Huy. Bách ít khi nghe nhạc, và anh thường chỉ nghe những lúc Huy nghe. Khi anh và Huy mua chiếc xe này, một chiếc xe Toyota Crown màu trắng sản xuất từ thập niên 80 đã rụng hết cả gương hậu và tay quay kính cửa, Huy nhất định không để cho anh góp tiền. Cậu ta nói rằng xe là của chung nhưng cậu ta sẽ tạm ứng thanh toán trước. Sau đó, Bách đã thề rằng anh sẽ không đụng đến chiếc xe chừng nào Huy chịu cho anh chung " cổ phần". Tất nhiên Huy đã phải nhượng bộ và dùng hết toàn bộ" cổ phần" của Bách để trang điểm lại cho chiếc Vương miện, trong đó có bộ bọc da ghế sau và gối xe cực xịn để phục vụ tật ngủ ngày của Huy.
Nhiều lúc tình cờ chạm mắt vào gương chiếu hậu trong xe, Bách giật mình phanh giúi dụi. Anh hốt hoảng quay đầu lại, nhưng chiếc ghế bọc da nâu vẫn chỉ có bộ gối đồng maù trên đó và xấp tài liệu của Bình để quên ban nãy. Bách lắc mạnh đầu cho xe chạy tiếp, nhưng chỉ được một đoạn, bất cứ khi nào quay sang chiếc gương, Bách lại nhìn thấy Huy ở đằng sau, lúc với đôi mắt nâu ngái ngủ, lúc là mái tóc quăn đang vùi vào gối, và có lần...đôi mắt Huy mở trừng trừng với vết thương toác rộng trên cổ.
Bách nhớ lại, hành động thứ hai sau tiếng gào đến rách cổ của anh là chạy như bay xuống tầng một, khuỵu xuống nến đá hoa lạnh toát và nôn thốc nôn tháo. Sau chừng nửa tiếng hầu như mất hết tri giác, Bách mới quay lên tầng trên, tắt vòi nước đã dềnh ra khắp hành lang và chảy xuống tận chân cầu thang, nắm lấy bàn tay còn chút hơi ấm của bạn và khẽ vuốt đôi mắt đã cứng đờ.
Bách từng tiếp xúc với những thi thể nạn nhân còn kinh khủng hơn nhiều nhưng chưa lần nào khiến anh rùng mình như khi nhìn thấy những tia máu tuôn ra xối xả từ trên cổ Huy. Có lẽ suốt cuộc đời, anh sẽ không bao giờ tự tha thứ cho mình vì điều này. Kẻ sát nhân đã ở trong phòng Huy khi Bách dắt chiếc xe xịt lốp của anh vào trong nhà, và điềm nhiên thoát ra ngoài lúc Bách lên tầng ba để đóng cánh cửa sổ. Hắn đã giết Huy vào lúc nào? Biết đâu khi Bách đứng trước cửa phòng Huy, nghe tiếng nhạc văng vẳng vọng ra từ đĩa hát, bạn anh vẫn cón sống, còn thoải mái xả nước trong buồng tắm và đang nghĩ đến bản báo cáo ngày mai. Ỹ nghĩ đó liên tục quay về và trở đi trở lại khiến Bách đau nhói. Giám định pháp y chỉ kết luận nạn nhân bị giết trong khoảng 0 giờ, nhưng có thể chỉ là một khoảnh khắc của định mệnh, khi làn gió thốc lên đỉnh đầu Bách qua cửa sổ tầng ba, anh đã quay lên, bỏ mặc bạn và kẻ thủ ác đang nấp sẵn sau cánh cửa buồng tắm.
Ngay sau hôm dự xong lễ tang u ám của Huy, Bách lên căn phòng mà thường ngày không bao giờ anh muốn có mặt ở đó.
- Sếp cho em lĩnh vụ này.
- Cậu không thể. - Con người sắt đá lạnh lùng nhìn Bách.
- Tại sao? - Bách nghiến chặt hai hàm răng.
- Cậu chưa đủ tố chất.
Cái tố chất đó là cái chết tiệt gì vậy? Bách muốn gào lên và đập phá căn phòng cũng gọn ghẽ như chủ nhân của nó. Con người có đủ tố chất của ông đã bị giết mất rồi, vì một nhiệm vụ bí mật nào đó mà cậu ta ưu ái được nhận. Nhưng trước vẻ lạnh nhạt cố hữu của người đối diện, Bách hầu như đầu hàng. Anh cố vớt vát một cách yếu ớt.
- Em có thể biết trước khi chết Huy được nhận vụ gì không thưa sếp?
- Nếu cậu có quyết tâm và đủ tố chất, cậu có thể tự tìm hiểu lấy.
Có tiếng chuông điện thoại và ông ta dụi điếu thuốc vừa mới châm để bốc máy trả lời. Bách lùi dần ra ngoài. Anh đóng cửa lại, nhưng nó cứ trượt ra khỏi ổ chốt. Bách cố lấy hết sức bình sinh để dồn toàn bộ cơn giận vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Nó rầm lên một tiếng khiến chính Bách cũng phải giật mình. Tức thì cái giọng đều đều quen thuộc vọng ra từ bên trong:
- Cứ để đấy, chốt bị hỏng rồi không đóng được đâu. Để sáng mai tôi gọi thợ khoá.
Và Bách, hết sức tình cờ, đã phát hiện ra một phần của sự việc vào ngay chiều hôm sau. Lúc đó anh đã gần về đến nhà, song chợt nhớ ra một tập tài liệu quan trọng còn bỏ quên trên bàn làm việc. Bách quay xe lại. Hoan bảo vệ vội vàng ra đỡ xe cho Bách, không quên cố tình chạm vào cánh tay trần của anh. Bách mở khoá, lấy tập tài liệu xong khoá cửa phòng lại cẩn thận. Lúc chuẩn bị quay xuống, anh nhìn thấy vẫn còn ánh sáng ở tầng trên. Sau vài phút ngần ngừ, anh bước lên những bậc thang gỗ bằng động tác rất nhẹ nhàng để không gây tiếng động. Hành lang bên trên vắng tanh, nhưng từ phía căn phòng mà hôm qua anh trót dồn hết cơn cáu giận vào cánh cửa bị hỏng vẫn hắt ra ánh đèn. Bách tiến lại gần và tiếng người nói chuyện từ bên trong khiến anh theo phản xạ đứng nép vào mặt tường. Có tiếng cười khan.
- Anh cho rằng trong phòng có nội gián?
- Tôi khẳng định là như thế. - Giọng quen thuộc vọng ra. Nó không còn vẻ lạnh lùng mà trầm hẳn xuống. - Nhiệm vụ của cậu Huy, không một ai được biết ngoài tôi. - Ý anh là...
- Có thể do sơ hở của tôi hoặc của cậu Huy mà còn một người thứ ba nữa cũng biết vụ này.
- Anh phỏng đoán con sâu đó là ai?
- Tôi không thể khẳng định. - Giọng nói quen thuộc hạ thấp đến nỗi Bách phải nhích sát tận bản lề cửa, tuy nhiên anh vẫn không thể nghe hết câu - Trong trường hợp...tôi buộc phải nghi ngờ tất cả...
- Anh ở trong tình trạng rối như canh hẹ rồi.
Lần nay Bách nghe rõ tiếng thở dài.
- Vụ trước lẽ ra tôi không nên can thiệp vào. Cứ để bên ấy họ làm. Còn về...vụ án mạng của thiếu tá Đỗ Quang Huy, lần này sẽ chỉ có tôi và "cô ấy" tham gia.
Bách nhớ lại đường đi của mặt trời ban nãy và anh đồ rằng mình đang quay trở lại phía Bắc. Cơn mưa ập xuống nhanh chóng và chiếc cần gạt gần như bất lực. Bách hầu như không nhìn thấy gì. Anh lái xe thật chậm, cố bám vào rìa núi để không bị rơi xuống vực thẳm. Bách bật radio, biết đâu anh sẽ tìm được một dự báo thời tiết về khu vực này. Bách hy vọng đây không phải cơn bão rừng mà chỉ là một cơn mưa rào giữa hè mà thôi. Nhưng radio chỉ ré lên những âm thanh chói tai. Bách văng tục. Vùng đất này hoang vu như thể tận cùng của thế giới. Vì lý do quái quỷ gì mà họ lại kéo nhau lên tận đây để xây trang trại?
Mưa vẫn bao phủ. Lúc này anh vô cùng biết ơn Huy đã gửi chiếc xe lên xưởng đại tu toàn bộ máy móc chỉ trước cái ngày khủng khiếp kia có một tuần. Trước đây, chiếc Vương miện hay bị ì lại giữa đường một cách rất tuỳ hứng như một chú lừa già lẩm cẩm. Và nếu bây giờ nó lại tiếp tục giở thói quen cũ giữa nơi núi cao rừng thẳm này, nơi không một bóng dáng con người, không một phương tiện liên lạc văn minh và trong màn mưa dày đặc, Bách rùng mình. Một ánh chớp kéo theo tiếng sấm dồn và chiếc cổ nghẹo sang một bên của Huy hiện rõ mồn một trong gương. Bách phanh khựng lại. Mồ hôi túa ra như tắm.
- Được rồi, được rồi Huy ạ. Cậu cứ ngủ ngon đi. - Bách lẩm bẩm như người mộng du. - Mình sẽ tìm ra hắn. Rồi mình sẽ có cách.
Bách hứa hẹn, nhưng quả thực anh chưa có cách nào. Kể từ hôm quay lại phòng lấy tập tài liệu bỏ quên, Bách hầu như phần nào lý giải được thái độ kín đáo của "con người lạnh lùng" và "cô ấy", một đồng nghiệp mới của anh chuyển từ bên Viện kiểm soát về. Cô ta không bao giờ trao đổi với các đồng nghiệp một câu nào ngoài công việc.
Mai Thanh không đẹp, như hầu hết các nhân viên nữ trong ngành, song cô có một gương mặt thông minh và hơi kiêu kỳ. Tuy nhiên, mấy gã hình sự trong phòng cũng như bắt được vàng, bất cứ lúc nào nhìn thấy Mai Thanh bước qua bàn đều buông lời tán tỉnh. Và biệt hiệu "Băng băng" là kết quả của một lần cô đỏ mặt lên và ánh mắt long lanh giận dữ khi tay Mạnh "vô tình" chạm vào cổ áo của cô.
- Con bé còn trẻ mà lạnh như băng, ế chồng đến nơi. Phụ nữ thường mắc bệnh huyễn tưởng, cho rằng mình là kỳ đại mỹ nhân. - Mạnh tỏ vẻ ngán ngẩm giả tạo rồi đưa mắt một vòng tìm sự hưởng ứng.
Còn Bách gần như chưa nói chuyện với Mai Thanh lần nào. Cô ta kín đáo với cả phòng, dễ hiểu thôi, giớ đối với cô ta, ngay cả Bách cũng bị đóng ngoặc thành một tên tội phạm giả định.
Bách vẫn dừng xe. Anh không thể nhìn thấy bất cứ vật gì quá hai bước chân. Bất ngờ, một ánh chớp nữa loà lên, soi rõ toàn bộ khung cảnh xung quanh. Lối ngoặt hiện ra chỉ cách mũi xe của anh chừng hơn chục mét và phía đằng xa, một vật đen sẫm nổi trên nền trời đang nhằng nhịt những tia chớp. Bức tượng hình người cụt đầu, hai tay đang đỡ lấy phần cổ một cách tuyệt vọng, chính là dấu hiệc tô đen trên tấm bản đồ. Chỉ trong khoảnh khắc, bức phù điêu thiên nhiên cô độc và ai oán giữa đại ngàn khiến Bách giật mình. Nếu như vừa rồi không có ánh chớp ấy, hẳn anh lại bỏ qua lối dẫn vào Trại Hoa Đỏ và sẽ lạc đường thêm lần nữa. Có khi đến sáng hôm sau vẫn loanh quanh giữa những dãy núi đá này.
Bách đánh tay lái vào lối mòn. Ánh đèn pha quét một vệt sáng dẫn đường. Chiếc cần gạt nước vẫn hoạt động hết công suất, nhưng tấm kính đã trong dần. Không phải vì trời ngớt mưa mà do phía trên, những tán cây cổ thụ đan kín đặc khiến màn nước tai ác bị cản lại phần nào. Đồng hồ điện tử trên xe chỉ số 19. Bách thấy hối hận khi nhận lời mời của gã Sương. Anh nắm chặt vô lăng và giữ đều tốc độ.
Trên bản đồ, Trại Hoa Đỏ nằm ở tận cùng con đường nhưng lối mòn nay như thể kéo dài vô tận. Tuy nhiên, Bách bắt đầu thấy lác đác những bụi hoa đỏ nhoè nhoẹt nước bên vệ đường. Anh chợt nhớ ra tên gọi của trang trại. Chắc sắp đến nơi rồi. Bách mừng thầm. Anh đang mơ đến một chỗ ngồi có thể duỗi thẳng hai chân. Bách tìm chiếc bật lửa trong túi quần và châm một điếu thuốc, anh thoải mái rít một hơi dài và lim dim mắt nhả khói. Khi Bách ngẩng lên, chỉ còn kịp phanh một cú kinh hồn. Tay lái của anh bị lạng mạnh, chúi ngang sang vệ đường và nghiến lên những hạt bụi hoa đỏ đang lả đi dưới cơn mưa nặng hạt.
Cái bóng ngay trước mũi xe đứng im bất động. Tấm kính mờ hơi nước khiến Bách thấy vật đối diện mờ mờ nhân ảnh. Nó tiến sát lại cửa xe bên phải và áp mặt vào tấm kính, đôi mắt dữ tợn nhưng hơi dài dại, mái tóc rối bết nước đầy hoa đỏ. Sau vài giây sững sờ, Bách nhấn còi rồi rú mạnh ga. Chỉ hai phút sau, anh đã thấy mình ở trước một chiếc cổng lớn.
TRẠI HOA ĐỎ
Bách lao xe qua cổng và như lọt vào một thế giới khác. Khắp nơi chăng đèn rực rỡ với tiếng nhạc vọng văng vẳng. Chiếc cầu nhân tạo bắc trên hồ nước được viền hàng trăm bóng đèn vàng nhỏ xíu, lấp lánh như một đêm dạ vũ giữa nơi đô hội và phía đằng xa là khu vườn kính khổng lồ sáng choang với đủ loại hoa ngũ sắc. Quả thực, Bách chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh này, nhất là khi anh vừa phải trải qua một quãng đường hoang vu, lạnh lẽo thì Trại Hoa Đỏ thực sự như một giấc mơ.
Có hai bóng người cầm ô chạy ra sát cửa xe. Một người ra hiệu cho Bách đánh tay lái vào khu vực sân bên cạnh với hai dãy xe dài dằng dặc đã đậu sẵn ở đó. Anh nhìn chiếc Jeep xanh của Mạnh đỗ ở vị trí cuối cùng. Bách cũng lùi vào quãng kế tiếp và mang túi hành lý nhỏ ra ngoài. Giờ anh mới nhận ra người vừa rồi là Sương. Hắn cười toe toét rồi đứng thẳng người trước cửa xe ra dáng chào đón quan khách. Người kia ngay tức thì chìa chiếc ô to bản cho Bách